Liên hệ quảng cáo Quảng bá thương hiệu doanh nghiệp đến hàng triệu độc giả

Khoảnh khắc hạnh phúc

Chị đứng ngắm bức ảnh, trong đó anh đang bế chị xoay vòng. Chị không biết lúc đó chị cười hay khóc nữa, nhưng chị biết đó lúc chị cảm thấy hạnh phúc và cả anh cũng thế…


Anh chị quen nhau trên giảng đường của một trường đại học. Theo thời gian, họ gắn bó thân thiết và nảy sinh tình cảm qua những buổi anh giúp chị học hành. Trong cảm nhận của chị, anh là một người đàn ông thông minh, tốt bụng và quan trọng là người con trai này rất yêu chị. Chừng đó đủ để cô gái Hà thành trao trái tim và cả cuộc đời mình cho chàng trai sinh ra trên mảnh đất miền Trung nghèo khó. Và chị chưa bao giờ ân hận vì đã quyết định đến với anh dù phải bắt đầu cuộc sống gia đình với hai bàn tay trắng.
Cưới nhau được mấy năm, hai đứa con một trai một gái lần lượt ra đời. Cuộc sống thời bao cấp bộn bề khó khăn. Anh chị lăn lưng ra làm thêm, cùng thức khuya dậy sớm, đồng cam cộng khổ nhưng tình hình cũng chẳng cải thiện được là bao. Sau khi cân nhắc, chị bàn với anh rồi nghỉ việc cơ quan, ra ngoài buôn bán. Nhiều người bảo chị dại, đang ngồi bàn giấy, ăn trắng mặc trơn, tự nhiên lại bỏ đi làm “con phe”, bươn bải chợ búa. Nghe thế, chị chỉ cười…
Hiểu được sự hy sinh của vợ, anh càng yêu thương, trân trọng chị hơn. Cũng may là ông trời không phụ lòng người. Nhờ nỗ lực, chăm chỉ, việc buôn bán của chị thuận lợi. Cuộc sống gia đình nhờ đó mà dễ thở hơn. Không còn phải lo chuyện cơm áo gạo tiền, anh dồn hết tâm sức vào công việc và dần được đề bạt lên những vị trí xứng đáng. Cũng vì thế, anh ngày càng trở nên phong độ và như một lẽ tất nhiêu anh trở thành đối tượng “trong mơ” của nhiều cô gái.
Mặc dù biết anh đã có gia đình, song họ chẳng ngại ngần giở “chiêu trò” gạ gẫm anh. May mắn là anh tỉnh táo và khôn khéo “né” được hết. Chị vui lắm. Chị càng hết sức tin tưởng chồng, chưa bao giờ ghen tuông khiến anh phải khó xử. Anh cũng rất gìn giữ, trân trọng tình cảm gia đình. Thế nhưng đến một ngày, với linh cảm của người vợ, chị thấy anh đang thay đổi…
Mối hoài nghi càng lớn hơn khi giáp Tết năm đó, anh mang về một chậu lan trắng tinh khôi trong khi Tết năm nào anh chị cũng chưng đào, quất chứ chưa bao giờ chơi lan. Nhất lại lan trắng bởi anh vốn thích hoa vàng. Chị hỏi thì anh bảo là của một người bạn mua tặng và vội vàng tìm cớ nói lảng sang chuyện khác. Ai mà lại tặng anh một lan trắng lãng mạn và được anh trân trọng mang về chưng trong nhà thế nhỉ? Chị bỗng nhiên cứ tự hỏi câu hỏi đó giữa lúc việc buôn bán những ngày giáp Tết bận ngập đầu. Rồi một cuộc thăm hỏi cơ quan chồng nhân dịp cuối năm đã giúp chị tìm ra chủ nhân chậu lan kia. Đó chính là cô thư ký riêng của anh và chị đã hiểu nguyên do khiến anh thay đổi.
Tình địch của chị không thuộc hàng chân dài, tuổi tác thì cũng đã ngoại băm rồi. Nhưng chính những điều ấy mới khiến chị thật sự lo lắng. Nếu cô ta trơ trẽn, sỗ sàng, mắt xanh mỏ đỏ thì đã là một nhẽ. Đằng này cô ta không chỉ nền nã, ý nhị mà còn rất có năng lực, được việc. Đặc biệt, hoàn cảnh cô ta khá đáng thương, sau một lần dang dở tình duyên, nên đến giờ cô ta vẫn chỉ có một mình.
Chị cố gắng để không làm um sùm. Một phần vì không muốn mang tiếng chợ búa, phần quan trọng nữa là vì con cái. Chị sợ cái tổ ấm mà chị đã hy sinh vì nó, vun đắp vì nó sẽ bung vỡ trong chốc lát. Trước ngày về quê chồng ăn Tết như đã định, chị lặng lẽ tráo đổi tên mình và cô thư ký kia trong danh bạ điện thoại của anh. Sáng hôm sau, lúc cả nhà đang tất bật chuẩn bị khởi hành cho kịp giờ, chị nhắn vào máy anh: “Thượng lộ bình an anh nhé”. Dù rất vội, nhưng thấy tin nhắn với tên cô thư ký hiện lên, anh vẫn hồi đáp bằng những câu tình cảm. Thế là mọi sự đã rõ ràng nhưng chị như bị hóa đá, tuyệt nhiên không tỏ thái độ gì. Ở nhà chồng, chị vẫn nhất mực hiếu lễ với bố mẹ, nhẹ nhàng với anh, vui vẻ trước mặt họ mạc và các con. Chỉ sau khi trở lại thành phố, chị mới chính thức nói chuyện với anh.
Anh không thanh minh mà công nhận tất cả. Điều đó khiến chị hết sức đau lòng. Và càng đau lòng hơn khi trong câu chuyện của mình, anh cứ thắc mắc tại sao một người tốt như cô ấy lại không được hạnh phúc? Những lời nói của anh khiến chị chết lặng. Chị chua xót tự hỏi: Phải chăng, khi “cây hạnh phúc” mà anh chị dày công vun trồng đã đơm hoa thơm, kết trái ngọt, anh đã hưởng trọn vẹn, đủ đầy rồi, thì giờ đây anh lại chọn cách đem nó đi ban phát, làm “từ thiện”?
Giống với mọi phụ nữ trên thế gian, nỗi đau quá lớn khiến chị chỉ muốn tung hê tất cả cho hả cơn giận. Chị thấy cuộc hôn nhân của mình vậy là tan nát hết, chẳng còn gì nữa, đau đớn đến tê dại. Chị tự hỏi chị sẵn sàng hy sinh mà sao anh có thể phụ chị? Nếu không vì anh thì chị đau phải bươn chải và nếu không có chị thì sao anh như ngày hôm nay? Nhưng rồi không hiểu sao, chị kìm lại mình để không có một cơn giận dữ nào bùng nổ, không một giọt nước mắt rơi trước mặt anh và chị đã chọn cách là để anh tự quyết lấy đường đi sắp tới của mình.
Thái độ và xử sự của chị là một cơ hội để anh hiểu thêm người vợ của mình. Một lần nữa anh lại được thấy sự nhẹ nhàng kiên định và đặc biệt là sự hy sinh của chị. Làm sao anh có thể phụ và đánh mất một người vợ như vậy. “Anh cần em và các con, hãy tha lỗi cho anh!”. Chị khóc. Và chị đã sẵn lòng tha thứ cho anh. Nhưng anh biết để vượt qua quãng đường đời chông chênh đó với chị thật chẳng dễ dàng.
Cùng với thời gian, anh cố gắng xoa dịu vết thương lòng chị. Thời gian cũng thật nhanh. Chẳng mấy chốc, một cái Tết nữa sắp đến. Những ngày cận kề, chị vẫn bận bịu với công việc buôn bán, nhưng năm nay chị đòi tự đi mua hoa kiểng. Anh bỗng thấy lo, dặn chị để anh đi cùng nhưng chị không chịu nhất quyết đi một mình. Chị chọn một cành đào hoa thắm, một cây quất đủ quả xanh chín. Xong, chị vẫn lượn vòng chợ, cuối cùng chọn một chậu lan thật to đẹp, vàng rực rỡ cùng người chở thuê đi thẳng về nhà. Anh bối rối khi thấy chị mang hoa lan về. Thấy anh luống cuống lại gần, chị rớm nước mắt khẽ nói: em tặng anh! Không kiềm nổi cảm xúc của mình, anh bế chặt chị quay vòng. Khoảnh khắc “romantic” lạ lùng của anh chị không thoát khỏi ống kính “paparazzi” của cô con gái út. Để bây giờ có một tấm ảnh tuyệt đẹp trong phòng riêng của anh chị. Chị thấy mình thực sự may mắn và hạnh phúc, nhất là khi anh nói bức ảnh này là bức ảnh ý nghĩa nhất trong đời anh.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/5 (0 votes cast)

Bình luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *


DMCA.com