Liên hệ quảng cáo Quảng bá thương hiệu doanh nghiệp đến hàng triệu độc giả

Thương nhớ quà quê

Những hình ảnh quen thuộc rất đỗi yên bình ấy luôn thôi thúc ta rời cái nóng như hun của tiết trời mùa hạ nơi có những cao ốc chọc trời để về với làng quê. Ngày nghỉ cuối tuần, bỏ lại sau lưng những bức tường bê tông và khói bụi và cả những xuất cơm hộp, những quán ăn nhanh, bạn hãy cùng tôi đi đón gió trời và thưởng thức những món quà quê dân dã đầy hấp dẫn.

Ngày nghỉ cuối tuần, bỏ lại sau lưng những bức tường bê tông và khói bụi và cả những xuất cơm hộp, những quán ăn nhanh, bạn hãy đi đón gió trời và thưởng thức những món quà quê dân dã đầy hấp dẫn. (Ảnh Minh Họa)

Làng quê đồng bằng Bắc bộ Việt Nam gắn với lũy tre xanh và cánh đồng lúa chín vàng. Mỗi hạt gạo dẻo thơm mang tinh túy đất trời là sản vật của đồng đất quê hương. Hạt gạo mang vị ngọt của đất, hương thơm của trời đã giúp hoàng tử Lang Liêu làm nên bánh chưng vuông hồn hậu như đất mẹ, bánh dày tròn trắng đẹp tựa trời cao. Đó là lễ vật cao quý nhất người dân nước Việt dâng lên trời đất.

Cũng từ những hạt gạo nếp, qua bàn tay khéo léo của những người phụ nữ tảo tần, ta có những món bánh thơm dẻo, đậm đà hồn quê.

Bánh làm từ gạo nếp quen thuộc nhất với người dân quê là bánh dợm hay còn gọi là bánh nếp. Làm bánh nếp lại cũng cần có chút gạo tẻ để giữ được độ dẻo mà không dính, chiếc bánh sau khi hấp vẫn thơm mùi nếp mà giữ được dáng bánh theo tay người gói. Khoảng chừng 7 phần gạo nếp, 3 phần gạo được đem ngâm nở rồi vo sạch lớp cám. Những hạt gạo căng tròn, trắng mịn được cho vào cối đá xay thành bột nước. Cuộc sống đô thị luôn gấp vội khiến ta chấp nhận bằng lòng với chiếc máy xay bột khô. Nhưng chỉ người sành ăn mới cảm nhận được trong bột khô có vị chát của cám gạo, hạt bột xay khô không thể trắng, mịn như bột xay nước. Nếu có một lần bạn thử ngồi xuống bên chiếc cối đá, nắm lấy tay xoay và quay đều… Độ nặng của vòng quay có thể khiến bạn đổ mồ hôi nhưng bạn sẽ được thấy những dòng bột trắng tràn ra từ khe cối. Những dòng bột trắng thơm… mùi thơm của nếp như ướp vào đôi bàn tay bạn. Bột đã xay được lọc qua lớp vải cho róc nước. Để bột róc kiệt nước phải mất đến vài tiếng. Để tiết kiệm thời gian, có nơi bà con đem vùi túi bột nước vào đống tro bếp, tro sẽ giúp hút nước rất nhanh. Khi túi bột đã dẻo chỉ cần lấy ra, xối sạch tro bám bên ngoài túi là đã có tảng bột trắng mịn.

Những món ăn dân dã bắt nguồn từ “làng quê”.
(Ảnh Minh Họa)

Tảng bột đã dẻo, lăn qua, lăn lại lại cho thật mềm tay rồi chia ra nhiều phần để nhào cho kĩ, và “véo” bột thành những phần nhỏ, viên tròn cỡ quả trứng vịt. Viên bột được đập dẹt, dùng tay dàn cho mỏng đều để làm vỏ bánh. Nhân bánh là thịt ba chỉ băm nhỏ ướp gia vị xào cùng hành khô, mộc nhĩ. Tàu chuối sau vườn được chặt về dóc bỏ sống. Phần lá rửa sạch, hơ qua lửa hoặc phơi nắng cho héo. Lá tươi giòn dễ rách nhưng lá héo thì thật mềm và dai. Tất cả đã sẵn sàng đợi tay người gói.

Vỏ bột đã dàn mỏng trong lòng bàn tay, xúc một thìa nhân cho vào giữa, tay khum lại, bàn tay kia miết cho mép bột dính đều. Người nặn giỏi thì vỏ bánh mỏng mà không vỡ, nhân bánh được bao kín nằm chính giữa. Từ viên bột tròn đặt vào miếng lá chuối đã bôi chút mỡ, người gói phải lựa tay vun bánh cho cao thành rồi bẻ gập phần lá thừa thật cân, thật khéo cho hai đầu bánh đều hình tam giác. Bánh đã gói xong được xếp vào chõ đồ, bánh xếp phải nhẹ tay, tránh chèn chặt bánh. Nếu chèn chặt quá hơi lên không đều bánh không chín kĩ, khuôn bánh sẽ méo và vỡ.

Bánh dợm phải ăn nguội mới ngon. Nhẹ tay tước lá chuối, lớp bột mịn dẻo dần hiện ra. Miếng bánh thơm mùi lúa nếp, béo ngậy, đậm đà của thịt và hành khô, có cả chút giòn sần sật của mộc nhĩ… Ăn thật từ tốn, để vị đậm đà của miếng bánh tan trong miệng, quyện cùng vị ngậy bùi của vỏ bánh mềm dẻo thật hài hòa dễ chịu.

Cũng từ bột gạo, nhắc tới quà quê không thể quên món bánh đúc thanh tao, bánh tẻ, bánh gio, bánh gai hay những món bánh đa vừng thơm lựng. Mỗi vùng miền quê lại có những sản vật của riêng mình. Và xưa ấy, các bà, các mẹ ai dường như ai cũng biết và thạo làm những món ngon quê cho dù nó có cầu kì và tốn nhiều công sức cỡ nào. Để rồi, từ hạt gạo dẻo thơm, qua bàn tay của những người phụ nữ tảo tần, ta có bao thức quà quê. Dân dã, bình dị nhưng món quà đòi hỏi sự tinh tế, kĩ lưỡng bởi trong mỗi chiếc bánh là cả hồn quê, là tình yêu với đồng ruộng.

Nhưng cũng có thứ quà thật đơn giản và mộc mạc, ấy là những khoai, những sắn, những ngô được chế biến chỉ với cách luộc, hấp hay nướng. Khoai vùi bếp tỏa mùi thơm quyến rũ, sắn đồ bùi thơm man mát và từng hạt ngô luộc mẩy tròn còn đọng nguyên vị ngọt. Đơn giản thế nhưng sao chúng ngon đến lạ. Có lẽ bởi củ khoai, củ sắn mới được cha đào lên từ đất, những bắp ngô mới được mẹ bẻ ngoài đồng, chúng còn nguyên mùi nhựa, thơm đến nức lòng.

Cũng từ ngô, khoai, sắn ấy, người quê lại làm ra biết bao món quà cho lũ trẻ. Chút bỏng ngô ròn rụm, những chiếc bánh sắn sậm nâu ngon lạ. Để đến giờ, tôi vẫn nhớ như in hương vị bánh sắn. Nhớ như in góc chợ quê nội. Nhớ như in chiếc mẹt nhỏ của bà lão bán bánh. Nhớ như in đôi bàn tay gân guốc và nụ cười của bà trước cô khách nhỏ. Đôi khi, tôi không theo ngoại ra chợ, ngoại vẫn nhớ mua cho cô cháu gái 1, 2 chiếc bánh sắn xinh xinh.

Có lẽ nhiều người cũng như tôi, đã từng thưởng thức, đã từng gắn bó để rồi bất chợt thương nhớ. Cho đến bây giờ, ngồi trên những tòa cao ốc, trong những quán ăn nhanh, thưởng thức những món ăn thật giàu dinh dưỡng và nhiều calo, bất chợt nhớ mùi thơm của đồng lúa lúc lên đòng, nhớ ánh nắng vàng lấp loáng mặt sông… Và khi ấy một chút quà quê sẽ giúp ta nguôi nỗi nhớ!

Theo TDV

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 5.0/5 (2 votes cast)
Thương nhớ quà quê, 5.0 out of 5 based on 2 ratings
1 Bình luận

Bình luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *


DMCA.com