Liên hệ quảng cáo Quảng bá thương hiệu doanh nghiệp đến hàng triệu độc giả

Yêu tây

Thời Pháp thuộc, đã có những phụ nữ Việt lấy tây, thậm chí có những người đàn ông Việt cũng đã lấy phụ nữ tây, nhưng đàn ông lấy tây ít bị “soi”, còn phụ nữ lấy tây thời đó bị dè bỉu là “me tây”. Một phần của cách gọi có phần khinh khi này là để bảo vệ quyền lợi cho đàn ông Việt. Hàng ngàn năm nay, phụ nữ Việt vẫn bị chịu định kiến nặng nề hơn đàn ông trong mọi việc họ làm, và nếu phụ nữ có ý định phá luật, làm khác đi, chắc chắn phải bản lĩnh gấp nhiều lần đàn ông.

Nay thì người Việt đã vui mừng kỷ niệm tết tây, đầu tư ăn tết tây hẳn hoi, còn chuyện yêu tây, lấy tây đã không quá bị gây khó dễ, bị khinh khi như thời xưa. Thậm chí, từ thời kinh tế mở cửa, dân ta bỗng hình thành tâm lý chuộng tây, quý tây quá mức. Cứ tây là giàu có, là văn minh, là có hiểu biết và học thức cao hơn ta. Chuyện yêu tây, lấy tây thành ra sang trọng. Có những cô gái Việt còn đặt ra mục tiêu “chỉ yêu tây và lấy chồng tây”. Mục tiêu này không chỉ ở những cô gái học cao, ngoại ngữ nói như nước chảy, mà còn ở cả những cô gái quê, chân lấm tay bùn, ít khi ra khỏi lũy tre làng, một chữ ngoại ngữ bẻ đôi không biết, nhưng vẫn mong yêu tây, lấy tây để đổi đời. Chưa bàn đến chuyện nên mừng hay không, nhưng trong thực tế thì cả cô gái học cao ngoại ngữ giỏi và cô gái lấm bùn không biết một chữ ngoại ngữ, cuối cùng đều đã lấy tây.
Có khá nhiều người cho rằng, phải là những cô gái đặc biệt lắm thì mới yêu tây và lấy tây. Chuyện đó có đúng không? Tôi xin kể hầu bạn đọc ba câu chuyện thật yêu tây và lấy tây sau đây.

Sau bao vất vả Duyên mới li dị được người chồng Việt Nam nghiện ma túy. Cô giành được quyền nuôi cả hai con trai. Duyên được một người bạn, đang sống “ở bển” khuyên, rằng nếu cô muốn tái hôn, hãy tìm một người đàn ông phương tây, bởi khi đàn ông phương tây yêu cô, sẽ cũng yêu thương các con của cô và đối xử tử tế như con đẻ của anh ta vậy.
Duyên bèn để ý tìm một anh tây. Qua bạn bè, cô biết một công ty chuyên sản xuất đồ lưu niệm, chủ là một anh tây, đang tuyển nhân viên tiếp thị, bèn tham dự phỏng vấn vào vị trí đó. Thấy ông chủ công ty còn độc thân, lại đẹp trai và lịch sự, Duyên mê liền và tìm mọi cách chinh phục ông chủ. Duyên tỏ ra chịu khó, giỏi việc, lại rất cởi mở, nên ông chủ cảm kích và mời cô tới nhà ăn tối. Duyên mừng thầm.
Cô nghe đồn, nhận lời ăn tối với đàn ông phương tây là mặc nhiên đồng ý lên giường với anh ta. Vì thế cô chuẩn bị tâm lý và thân thể sẵn sàng cho “chuyện ấy”. Sau màn dạo đầu là bữa tối ngon lành do ông chủ tây tự tay nấu, Duyên chờ đợi màn tình cảm thứ hai tiếp diễn, nhưng ông chủ chỉ ngồi đối diện với cô mà trò chuyện về cuộc đời ông, và cuối cùng lịch sự tiễn cô ra về mà… không làm gì cả!
Quả thực Duyên khá hẫng, cho rằng ông chủ không thích mình. Cả đêm ấy cô mất ngủ, thở dài sườn sượt.
Mãi sau này, khi Duyên chính thức trở thành người yêu của ông chủ tây, chuyện kia vẫn không diễn ra như Duyên nghĩ. Chỉ khi hai người làm lễ cưới, ông chủ trở thành chồng của Duyên, thì anh mới thú thật, từ lâu rồi anh rất muốn cô, nhưng tuyệt đối giữ gìn. Trước đó anh đã được cảnh báo, rằng phụ nữ Việt rất tuân thủ truyền thống, chỉ sau khi cưới mới được làm “chuyện ấy”. Anh phải cố nhịn cho bằng được! Lúc ấy Duyên mới bật cười nhẹ nhõm.

Câu chuyện thứ hai là của cô gái tên Quý. Quý từng học ngành tiếng Anh phiên dịch tại trường đại học Ngoại ngữ. Sau đó cô làm việc cho một công ty du lịch. Hơn ba mươi tuổi cô vẫn độc thân, thích tung tẩy đi khắp đây đó du lịch và theo yêu cầu công việc. Người nhà cô ở vùng quê Thái Bình lo sốt vó, chỉ chờ dịp nghỉ lễ cô về thăm nhà là xúm vào giục lấy chồng, đe dọa những hậu họa xảy ra với những bà cô không chồng. Làng xóm thì bĩu dài môi, con Quý ấy, xấu ma chê quỷ hờn, da thì đen như cột nhà cháy, gò má lại cao – tướng sát chồng có ma nó lấy. Ế là phải thôi! Quý lúc đầu còn bực mình, cãi lại người nhà, không muốn về quê thăm nhà nữa. Nhưng sau rồi nghe mãi thành nhàm, cô chỉ im lặng, việc cô cô làm, đời cô cô quyết, không ảnh hưởng gì đến cái làng quê lạc hậu, đã thiếu hiểu biết, cả đời chẳng biết được hạnh phúc là gì mà cứ đi săm soi vào việc riêng của cô. Do vốn tiếng Anh giỏi, cô thường được cơ quan cử việc hướng dẫn những đoàn khách nước ngoài tới du lịch Việt Nam. Rồi cũng trong một chuyến đi hướng dẫn khách nước ngoài như thế, cô lọt mắt xanh (thật sự) một anh chàng người Mỹ. Anh tây này say cô tới mức, cầy cục xin ở lại và làm việc tại Việt Nam luôn để được ở gần cô. Anh chấp nhận việc ban đầu chỉ làm kem và bán kem ở một cửa hàng nhỏ ngay cổng siêu thị, gầy dựng dần sự nghiệp kinh doanh ở Việt Nam, để mong có thể gần gũi và chinh phục cô gái Việt đặc biệt mà anh yêu. Sau một năm anh kiên trì theo đuổi, Quý đã xúc động trước tấm tình chân thành của anh tây, và đồng ý cưới. Tuy anh tây này vẫn đang bán kem thôi, nhưng dáng vẻ cao lớn và đẹp trai cũng như cách cư xử rất ga lăng của anh khiến đồng nghiệp của Quý ở cơ quan phải ghen tỵ. Có người ngứa miệng còn bảo, cái Quý xấu như ma thế mà lại lấy được tây, trong khi bao nhiêu đứa xinh như tiên, mơ lấy tây không được, bọn tây này mắt mù cả rồi hay sao. Còn anh Tây thì cười hiền, tình yêu ai mà giải thích được, anh đã đi nhiều nơi trên thế giới, và Quý là cô gái tuyệt vời nhất mà anh từng gặp, thế nên anh sẽ không bao giờ để mất cô ấy. Anh đã tìm mọi cách để có cô ấy bằng được, dù phải rời xa đất nước mình! Khi Quý đưa anh chồng tây về làng, người làng kéo đến xem như xem người từ hành tinh khác. Xem xong rồi trầm trồ, con Quý xấu thế mà cuối cùng được trời thương, lấy chồng tây sướng như tiên. Chả biết chồng tây giàu có mức nào, chỉ thấy nó cao như mây, trắng phôm phốp và đẹp như giời ý là thích rồi!

Chuyện yêu tây thứ ba là của Lanh. Cô sống trong lũy tre làng, vài năm mới đi ra khỏi làng lên phố huyện một lần để sắm xe đạp hay mua quạt điện. Cô lấy chồng trong làng khi mười tám tuổi. Chẳng may chồng cô ham cờ bạc, cứ thua bạc là về nhà nã tiền vợ, nã không được thì đè ra đánh. Khổ quá không chịu được, Lanh về nhà mẹ khóc lóc vật vã rồi gom tiền nhà bỏ lên thành phố kiếm việc làm. Ban ngày cô đi làm thợ thêu, ban tối cô đi phục vụ ở một quán bar. Cô chỉ được chủ quán dạy cho vài chữ tiếng Anh đủ dùng để phục vụ đồ ăn, đồ uống cho khách tây. Nhưng do có mục đích tìm một anh tây, lại có nụ cười duyên luôn sẵn sàng nở 24/24 nên chỉ sau ba tháng làm việc ở quán bar, cô đã chinh phục được một anh chàng người Hà Lan. Anh này dân thương mại, thường xuyên sang Việt Nam kiếm nguồn hàng. Chẳng hiểu sao anh cũng từng gặp gỡ nhiều cô gái Việt Nam rồi, xinh cũng có mà chân dài cũng có, anh chẳng cảm mến ai cả, mà cuối cùng anh lại đi mê cô gái miệt vườn là Lanh, vừa lùn vừa đen, giao tiếp bằng ngôn ngữ không được, phải dùng body language (cử chỉ) mà nói với nhau. Đến nước này thì chỉ có thể đổ tại duyên số. Anh chàng cùng cô về quê, tặng bố mẹ cô bao nhiêu quà cáp. Anh còn chịu chi tiền ra cho cô đi học tiếng Hà Lan. Giờ đây cô không phải đi làm nữa, mọi chi phí cho cuộc sống đã có anh tây lo. Cô chỉ chờ để làm thủ tục kết hôn với anh tây, và lo việc học tiếng Hà Lan để có thể nói chuyện với chồng, và sau này về Hà Lan còn nói chuyện với bố mẹ chồng nữa. Lanh thực sự đã đổi đời.

Trong xu thế toàn cầu hóa, việc yêu tây và lấy tây ở ta đã không còn quá xa lạ nữa. Những người yêu và lấy tây làm chồng, vợ, dù phải bản lĩnh hơn, vượt qua nhiều thách thức hơn, nhưng cũng sẽ trải nghiệm một cuộc sống thú vị hơn, mở mang hiểu biết và sống một cuộc sống thật sự phong phú.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 2.0/5 (1 vote cast)
Yêu tây, 2.0 out of 5 based on 1 rating

Bình luận

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiện thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *


DMCA.com